Người K' Ho nói riêng, các dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên nói chung, vốn không có văn tự, nên khi muốn lưu giữ kho tàng văn hóa dân gian của dân tộc, họ phải sử dụng lối văn truyền khẩu, nên các hình thức nói kể thiên về văn vần và bắt đầu nghệ thuật âm nhạc của mình bằng lối hát – nói, trong đó yal yau (bài kể chuyện xưa) là tiêu biểu. Ngay cả khi khuyên nhau, các bài luật tục được trình bày theo thể hát nói:
“Chim sáo không ngừng rỉa cánh
Chim le le không rảnh rỉa đuôi
Con ếch trong hang kêu ộp oạp
Con cá dưới hố quẫy lum bum
Con trâu đã trả, chuyện đã xếp rồi
Con trâu đã đền, chuyện đã xếp yên
Cháu không muốn phiền về câu chuyện cũ
Lờ cũ đã rách, rái về mò cá
Ná xưa đã gãy, khỉ lại phá nương.

"Yal Yau" (bài kể chuyện xưa): Đây là một thể loại hát kể chuyện truyền thống, thường được sử dụng để kể lại các câu chuyện cổ, truyền thuyết, và các sự kiện lịch sử của dân tộc K'Ho.
"Gơ-lơi bơ-pơm" (bài hát cầu mùa): Bài hát cầu mong một mùa màng bội thu, thể hiện ước vọng của người dân K'Ho.
"Bơ-ngơng pơ-rơ" (bài hát ru): Những bài hát ru con, thể hiện tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái.
Trong tiếng K'ho, tên địa danh Đà Lạt được cho là bắt nguồn từ "Đạ Lạch" hoặc "Đạ Lạc", đều có nghĩa là "suối của người Lạch". "Lạch" (hay Lạc, Lạt, Lát) là tên của một nhóm cư dân người K'ho, còn "Đạ" (hoặc Dak) trong tiếng địa phương có nghĩa là suối, nước.
Đạ Lạch/Đạ Lạc: Đây là cách người K'ho bản địa gọi khu vực Đà Lạt, kết hợp giữa "Lạch" (tên bộ tộc) và "Đạ" (nghĩa là suối).
Sông Cam Ly: Con suối Cam Ly, chảy qua Đà Lạt, được cho là nguồn nước chính của người Lạch xưa, và có thể là nguồn gốc của tên gọi "Đạ Lạch".
Prenn: Một tên gọi khác của Đà Lạt trong tiếng K'ho, có nghĩa là "vùng xâm chiếm" theo cách người Chăm xưa gọi khu vực này, sau này được người Pháp gọi là Prenn và đặt tên cho đèo.
K'long K'lanh: Một tên gọi khác của một khu vực gần Đà Lạt (xã Đạ Chais, huyện Lạc Dương), được người K'ho bản địa đặt tên, mang ý nghĩa riêng theo ngôn ngữ của họ.
Tìm hiểu nghề truyền thống và các nông cụ hằng ngày của người K'Ho
Câu chuyện tình của chàng K’lang (người Lát, một nhánh của dân tộc K’Ho) và người con gái tên H'biang (người Chil, một nhánh khác của dân tộc K’Ho) đã làm xúc động bao du khách khi đặt chân đến đây. Nhà K’lang và H'biang đều ở dưới chân núi, họ tình cờ gặp nhau trong một lần lên rừng hái quả....
Trang phục & Hoa Văn là phần hồn của dân tộc K'Ho, xuất hiện hầu hết tất cả các nghi lễ truyền thống...
Âm nhạc dân gian của người K’ho rất phong phú và thường được biểu diễn trong các lễ hội. Trong các nhạc cụ truyền thống của người K’ho không thể thiếu bộ cồng chiêng sáu chiếc, kèn ống bầu (Kơmbuat), đàn ống tre (Kơrla), trống (Sơgơr)... Những nhạc cụ này có khả năng hoà âm với lời ca hoặc độc tấu.
Âm nhạc dân gian của người K’ho rất phong phú và thường được biểu diễn trong các lễ hội. Trong các nhạc cụ truyền thống của người K’ho không thể thiếu bộ cồng chiêng sáu chiếc, kèn ống bầu (Kơmbuat), đàn ống tre (Kơrla), trống (Sơgơr)... Những nhạc cụ này có khả năng hoà âm với lời ca hoặc độc tấu.
Chào mừng bạn đến với trang web của tôi – nơi lưu giữ và lan toả những giá trị văn hoá truyền thống.
Tôi tạo nên không gian này với mong muốn góp phần bảo tồn những tinh hoa văn hoá dân tộc – từ những hoa văn thổ cẩm, nét sống bản địa, đến các câu chuyện, phong tục đã và đang dần mai một.
Hy vọng mỗi lượt ghé thăm sẽ là một bước cùng tôi trên hành trình giữ gìn và lan tỏa bản sắc văn hoá Việt Nam.